“Vì sao phu nhân Puares lại chủ động bỏ qua, rời khỏi Cordu, không ngăn cản đám người linh mục giáo xứ chứ…”
“Không phải chủ động bỏ qua, mà là bị ép đưa đi.” Susie sửa lại câu nói: “Điều được phản ánh từ nghi thức tiễn tinh linh mùa xuân rời đi trong giấc mơ của ngươi chắc là chuyện đuổi Puares đi, tinh linh mùa xuân đại biểu cho được mùa, đại biểu cho kết thúc mùa đông khó khăn và mầm sống mãnh liệt, vô cùng gần sát với đặc điểm năng lực của đám người Puares kia bày ra.”
“Vậy càng không đúng…” Giọng nói của Lumian dần dần trở nên đau khổ, hai tay siết chặt lại, cảm thấy bản thân không nhớ lại được nữa.
Susie ôn hòa nói:




